Phương Hàn sinh ra đã mang thân phận thấp hèn, leo lắt từng bữa trong kiếp nô lệ mạt hạng. Cơm thừa canh cặn, roi vọt triền miên, nhưng ngọn lửa phản kháng trong hắn chưa bao giờ tắt. Một buổi sương mù, khi gông cùm kêu lạch xạch trên vai, hắn dứt khoát quật xiềng: "Ta thà xin cơm nơi đầu đường còn hơn quỳ gối trước bọn này suốt kiếp!"
Đường đời gập ghềnh, mưu sinh bằng đủ thứ nghề bụi đời, nhưng cái giá phải trả cho tự do chẳng khiến Phương Hàn nao núng. Hắn vật lộn với đói rét giữa núi rừng âm u, đối mặt hung thú nơi đầm lầy chết chóc, thậm chí chịu trăm ngàn vết thương tưởng đoạt mạng. Mỗi lần ngã xuống, máu tươi thấm đẫm đất, nhưng đôi mắt sáng quắc ấy vẫn hướng về vòm trời cao rộng – nơi hắn tin mình thuộc về.
Giữa những cuộc truy sát của tông môn kiêu ngạo, trước lời nguyền rủa của các lão quái tuổi ngàn năm, Phương Hàn nghiến răng nghiền nát từng cấm chế thần bí. Từ đống tro tàn của "bất hủ thuật" giả tạo, hắn đúc rút chân lý riêng: Vĩnh Sinh không phải trường sinh bất lão, mà là sự bất diệt của ý chí vượt lên mọi xiềng xích. Xương cốt vụn nát rồi hàn gắn, da thịt cháy đen lại hồi sinh – mỗi lần tử nạn chính là một bước đạp lên quy luật ngàn đời.
Khi chín tầng thiên kiếp đỏ lòe chớp máu trút xuống, Phương Hàn cười lớn xé tan mây đen. Hắn không thành tiên mà chính tiên đạo phải cúi đầu trước kẻ dám đạp lên lăng kính mê muội. Ngôi vị Chí Tôn giờ đây không do thiên mệnh an bài, mà bằng mồ hôi, xương máu và khát vọng cao ngạo đổi lấy. Trong ánh mắt tân chủ nhân tiên giới, ngọn lửa năm xưa của gã nô lệ hèn mọn vẫn cháy rực: "Vĩnh Sinh của ta – là ngọn đuốc chối bỏ định mệnh!"