Nơi cung cấm sâu thẳm, ngát hương của những loài hoa nở rộ rồi tàn theo nhịp "Xuân Đằng Đẵng Sắp Tàn", nàng là Nhị công chúa Lạc Nhi, sắc sảo đến lạnh lùng. Ẩn sau vẻ ngoài kiều diễm, nàng chuyên tâm bào chế độc dược, từng giọt thuốc độc như một lời nguyền rủa hoàng triều, một nỗi ám ảnh từ thảm kịch diệt môn. Từng bước chân dịu dàng trên thảm nhung, ngón tay thoăn thoắt giã dược liệu, nhưng đôi mắt nàng xa xăm, lạnh ngắt, không一丝 tình thương.
Phía ngoài cung cấm, nơi cái giá của mạng người cũng nhẹ như chiếc lá úa tàn theo mùa, "y" - sát thủ mang biệt danh "Tử Diệt" - từ bỏ danh tính, mai danh ẩn tính như một bóng tối trú trong gian tối. Mỗi đêm, "y" lẩn qua từng ngõ hẻm, mỗi nhát dao như thể hiện nỗi hận thù mang nặng từ cha mẹ, tìm kiếm tin tức về muội muội duy nhất còn sống sót sau thảm sát. Nỗi đau đã chạm đáy, "y" trở thành một cỗ máy săn lùng, chỉ một mục duy nhất: báo thù và tìm lại mảnh拼图 cuối cùng của cuộc đời.
Mời gọi của một yến tiệc cung đình long trọng làm nền cho sự trở đầy bí ẩn. Một gương mặt đeo mặt nạ bằng ngà voi tinh xảo, lộ ra nụ cười thoáng qua như một làn gió xuân cuối tàn lướt qua, thu hút mọi ánh nhìn. Nhưng giữa ánh đèn le lói, khi bóng người khẽ quay lưng, một vết sẹo trắng mịn nơi lưng - dấu ấn của hình xăm Rồng Xoáy bạc năm năm trước - đã bị xóa sạch hết manh nha. Vết sẹo đó như một vết sẹo lòng, đối với Nhị công chúa Lạc Nhi, hình ảnh ấy quen đến nghẹn ngào: "Y" - chàng thiếu niên lạc vào rừng sâu năm năm trước, cứu nàng khỏi chết đói, trao nàng nụ cười đầu tiên sau bi kịch? Hay nàng, chính là muội muội ruột thịt thất lạc, người duy nhất được cha mẹ dặn dò đứng sau chàng, giờ đây lại đang đứng trước mắt?
Ngọc bội hình rùa mai - tín vật của hoàng thất, được tìm thấy trên người chàng thiếu niên năm xưa. Hình xăm Rồng Xoáy - dấu ấn độc nhất của gia tộc Lạc, thấm vào máu thịt. Hai thứ tưởng chừng vô liên hệ giờ trở thành chìa khóa giải mã một âm mụ động trời long trời lở. Sợi dây xiết chặt, tình huống éo le bị vạch trần: thân thế hoán đổi từ từ trong ngày tàn, nỗi oán hằn đẫm máu của thế hệ trước, mối đe dọa giăng đầy cungREDIT và ngõ hẻm ngoài kia. Mọi thứ, từ quyền lực chực chờ, đến ân oạn tang tóc, đều như những cánh hoa rơi xuân phai tàn, cuốn về một vòng xoáy không lối thoát.
Trước nguy cơ bị nuốt chửng bởi sự kìm kẹp và trả thù, Công chúa và Thiếu niên - từ chỗ đứng đối đầu, nhận ra nhau giữa mây mù dày đặc, đến khi thấu hiểu nỗi đau, dũng cảm chọn bên nhau. Họ quên đi những lời vu oan, bỏ lỡ giây phút nhận ra, để cùng nhau mổ xẻ mặt nạ giả dối. Trái tim từ lạnh lẽo dần héo úa theo "Xuân Đằng Đẵng Sắp Tàn", giờ tìm thấy ngọn lửa ấm áp trong ánh mắt nhau. Họ nắm chặt tay, đặt đôi mạng quý giá như lá bài bài lẻ vào ván cờ nguy hiểm nhất: một cuộc hợp tác gài bẫy để phản công. Giữa tiếng gầm gừ của quyền lực và sự ngột ngạt của những đêm dài, họ khai thác kẽ hở mong manh nhất, như tia nắng xuyên qua lá cây cuối thu, để mở ra một lối thoát dù mong manh. Từ hai tâm hồn tan vỡ, họ xây lại bức tường thành bằng lửa và máu, dệt nên tương lai từ tro tàn, nơi tình cảm chân thành - thứ hoa xuân cuối cùng không dễ dàng tàn phai - trở thành thứ vũ khí mạnh mẽ nhất trong cuộc chiến sinh tử.