Triệu Thiệu Nguyên, một nữ diễn viên kịch đương đại tài hoa, vô tình bị cuốn vào một vòng xoay của thời gian, tỉnh dậy giữa khung cảnh cổ đại đầy xa lạ. Lúc ấy, đoàn kịch nơi cô bị giam giữ gần như đã lụi tàn: tiền tài cạn kiệt, thành viên thì thất tình lạc ý, khán giả thì xa cách. Không phải một cô gái thời xưa cam_chịu, Thiệu Nguyên mang theo cả thanh âm, ánh sáng và ý tưởng từ thế kỷ mình. Cô không chỉ cứu vãn bằng nghệ thuật biểu diễn, mà còn táo bạo thay đổi cách thức dàn dựng — từ bố cục kịch bản cho đến cách quảng bá, thậm chí là không khí biểu diễn, tất cả được nêm nếm tư duy hiện đại, vô cùng nổi bật. Chính nhờ thế, một “cảnh kịch” tưởng chừng tàn lụi đã được viết nên trang sử mới, trở thành huyền thoại được người đời nhắc tới. Cùng thời điểm, con người cô gặp Nam Thông Tinh — một vị quan trọng trong cung, lạnh lùng, kín đáo nhưng lại sở hữu cái nhìn sắc bén. Ban đầu, hai người như hai đường thẳng song song trong một thế giới cổ kính, Thiệu Nguyên t為 nghệ sự tự do, còn Thông Tinh gò bó bởi quy tắc v vic trò. Thế nhưng, chính sự khác biệt ấy lại tạo nên sức hút khó lý giải. Những lần tiếp xúc vì công việc dần biến thành những cuộc trò chuyện đầy tò mò; cái lạnh lùng của phía nam lại dần tan bởi nụ cười rạng rỡ của nàng diễn viên. Một tình cảm kỳ diệu nảy nở, nhẹ nhàng mà sâu đậm, chẳng khác gì làn gió mùa xuân len lỏi qua từng khe cửa cung cấm. Từ đó, một chuỗi câu chuyện được kể tiếp — có những pha hài hước vì sự khác biệt thời đại, có lúc lãng mạn trong những ánh mắt trao nhau, và đầy ấm áp khi hai trái tim dần tìm thấy điểm dừng chân giữa một thế giới lạ lẫm.