Bóng núi đổ dài dưới ráng chiều tím ngắt, đôi giày leo núi mòn vẹt đế xé toang lớp lá khô. Hai cái bóng nương vào nhau như định vị tọa độ cuối cùng trong hoang vu - kẻ từng trốn chạy thành thị ồn ã, người muốn giũ bỏ gánh nặng quá khứ. Bão đang đến gần, từng đợt gió hú qua rặng thông nghe như tiếng cười chế nhạo. Mồ hôi mặn chát trên môi họ, vị mặn ấy hòa lẫn nỗi ám ảnh về căn phòng trọ đêm nào.
Quả lắc đồng hồ ngược dốc đập nhịp gấp gáp dưới cơn đau cơ. Anh nắm chặt tay người yêu khi vách đá trước mặt hiện ra vệt rạn như vết sẹo cũ - ký ức năm ấy bỗng ùa về nguyên vẹn: tiếng đập cửa thình thịch, ánh đèn pin chọc thủng bóng đêm, hai bàn tay run rẩy buông tấm rèm cửa sổ. Bão đang đến gần, nỗi sợ xưa hóa thành ngọn gió đông bắc cào rách vai áo.
Từng giọt lạnh tạt vào mặt. Gió chuyển hướng đột ngột mang mùi ẩm mốc của ghế sofa cũ, mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện ngày họ bị tách phòng cấp cứu. Dây đeo ba lô cứa vào vai như dải băng cá nhân ngày trở về. Tương lai ở đâu trong màn sương trắng đục đang vây kín lối đi? Hơi thở gấp gáp của cô biến thành làn khói trắng, bay chệch hướng giữa không trung rối loạn.
Sấm rền phía chân trời vang lên đúng lúc họ tìm thấy hang động nhỏ. Bàn tay vụng về chạm vào nhau khi nhóm lửa - cái chạm đầu tiên sau đêm định mệnh. Ngọn lửa bập bùng phản chiếu bóng họ lên vách đá, hai hình hài chập chờn tan vào nhau như lời hứa chưa nói thành lời. Mưa rơi dồn dập ngoài hang, tiếng mưa ru họ về thế giới chưa từng tồn tại: nơi không ai cần giấu chiếc nhẫn dưới lớp găng tay, chốn bão tố duy nhất đến từ bầu trời.