Chỉ còn vỏn vẹn mười lăm ngày trước lễ Giáng sinh, và tất cả những gì Lâm Chí Lan – người được mệnh danh là “nhà tổ chức sự kiện không cần bản thiết kế” trong giới – còn thấy trước mắt là một đống hỗn độn từ những bản phác thảo, bảng báo giá thương hiệu xa xỉ và hàng tá yêu cầu phi lý của phía Hoàng Gia.
Cuộc gọi đến lúc gần trưa, trong khoảnh khắc cô đang cắm đầu vào một tấm bảng màu san hô, đã hoàn toàn xoay ngược lại thế giới của cô. Một giọng nữ trang nhã, lạnh lùng, thông báo rằng có một “nhiệm vụ đặc biệt, tuyệt mật” cần đến tay chuyên gia giỏi nhất, và yêu cầu cô phải có mặt trong vòng ba giờ tới tại Cung điện Ánh Dương.
Cung điện lúc ấy khoác lên mình một vẻ đẹp Giáng Sinh Hoàng Gia đầy mê hoặc. Không có tiếng động ồn ào của nhân viên hay thiết bị. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng sang trọng, nơi hơi nóng từ những lò sưởi bằng đá cẩm thạch hòa quyện với hương thơm tàn gỗ thông bần bật. Những đại điện trông như được phủ một lớp bông tuyết mỏng, ánh vàng lung linh từ những chiếc đèn chùm pha lệ chiếu xuống, in hình lên những bức tường phủ lụa đỏ. Không khí ngọt ngào của bánh gato và trái cây sấy, quyện với chút hơi ấm từ rượu vang đỏ, tạo nên một bầu không khí cổ tích. Cô được dẫn vào một phòng làm việc nhỏ, ấm cúng, với một cây thông Giáng sinh khổng lồ được trang trí bằng những quả cầu pha lên ánh vàng óng.
Chưa kịp định thần, một người đàn ông bước vào từ phía cửa sổ lớn, nơi những tia nắng mùa đông yếu ớt rọi vào, tạo thành một vòng hào quang nhẹ nhàng quanh người anh. Trong bộ comple lụa màu xám than tuyền, dáng người cao ráo, cân đối, anh toát lên vẻ đẹp trai không cần phô trương, một vẻ đẹp như được chạm khắc từ những câu chuyện cổ tích về Giáng sinh Hoàng Gia. Làn da rám nắng, đôi mắt màuhổ phách sâu thẳm, nụ cười mỉm, có một chút bí ẩn và toát lên sự tự tin đến khó hiểu. Anh nhẹ nhàng bước đến, giọng nói trầm ấm pha chút hài hước: “Tôi nghe nói cô là người có thể biến một đám cưới thành một vũ hội carnival, nhưng cần phải trong vòng hai tuần?”
Lâm Chí Lan, người vốn đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ ai từ vịt trung bình đến những đại gia đầy kiêu ngạo, lạc vào một trạng thái lạ lùng. Trước mắt cô không phải là một khách hàng, mà là một… tác phẩm nghệ thuật sống động. Cô trả lời, giọng run run một chút vì chính sự xuất hiện bất ngờ này. Cuộc nói chuyện diễn ra trong thời gian cô trình bày dự định, nhưng mọi ý tưởng cô đưa ra dường như chỉ được lắng nghe bằng một nửa sự chú ý của người đàn ông kia. Ánh mắt anh không phải đang đánh giá những con số hay tiến độ, mà như đang dò xét phản ứng, cái cách cô nhăn mày khi bàn về một chi tiết nhỏ, hay nụ cười tỏa sáng khi mô tả ý tưởng về một hành lang trang trí như đám mây.
Khi cô nói đến việc cần một “công thức bí mật” cho lễ trao nhẫn – một yêu cầu cực kỳ riêng tư của phía Hoàng Gia – người đàn ông kia bỗng ngưng bặt, đột ngột đứng lên, đi đến bên cây thông. Anh nhẹ nhàng chạm vào một quả cầu pha lê hình chim bồ câu, ánh mắt xa xăm.
“Thông tin đó,” anh nói, quay người lại, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc, “theo thông lệ, chỉ có… chú rể và người được chọn mới biết.”
Tim Lâm Chí Lan đập thình thịch. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Mọi chi tiết, mọi câu hỏi, vẻ đẹp trai quá mức này… tất cả đột nhiên liên kết lại với một sự thật kinh hoàng và ngạo nghễ.
“Anh…” cô thốt lên, giọng khô khan. “Anh không phải là trợ lý hay cố vấn nào của… điện hạ.”
Anh ta mỉm cười, lần này nụ cười không còn bí ẩn, mà tràn ngập một sự chờ đợi và một chút… tò mò như đứa trẻ. Anh tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người nay chỉ còn đủ để cô cảm nhận hơi ấm và mùi nước hoa sang trọng, quen thuộc một cách lạ lùng.
“Đúng,” anh nói, giọng trầm, “và cũng không phải là một người lạ bình thường nào tình cờ gặp được.”
Trong sự tĩnh lặng của căn phòng ấm áp, giữa hơi thở đông cứng bên ngoài cửa sổ và hương thơm ngọt ngào của Giáng sinh Hoàng Gia, anh đưa tay ra, hai ngón tay khẽ chạm vào bàn tay cô – nơi cô đang cầm chặt cây bút bi.
“Rất vui được gặp cô, Lâm Chí Lan,” anh nói, mỗi câu chữ đều như một lá chắn và một lời giải mật mã. “Tôi là người sẽ cưới cô trong… đám cưới Hoàng Gia Giáng sinh mà cô đang lên kế hoạch.”
Tất cả không gian dường như quay cuồng. Cô, một nhà tổ chức đám cưới quyền lực, người vẫn tưởng rằng mình đang vẽ nên ván cờ cho một vị hoàng tử lạ lẫm, hóa ra lại chính là người sẽ trở thành vị hôn thê trong một ván cờ hoàn toàn mới, được sắp đặt dưới bầu trường đêm Giáng sinh tỏa sáng của một vương quốc cổ tích. Cuộc gặp gỡ bí mật kia không phải là sự ngẫu nhiên, mà là một lời mời đóng gói trong sự lãng mạn và quyền lực, bắt đầu một câu chuyện mà cô chưa từng dám viết trong bất kỳ kịch bản nào.