Cuộc sống của Iroha vốn như một quỹ đạo trơn tru cứ thế trôi qua – đi học, về nhà, lặp lại những thói quen nhàm chán khiến cô gái 17 tuổi đôi khi tự hỏi mình đang sống hay chỉ đang tồn tại. Mọi thứ đảo lộn từ cái đêm mưa gió ấy, khi tiếng ồn rầm rĩ dưới mái hiên nhà đột ngột phá vỡ sự tĩnh lặng. Cánh cửa vừa mở, làn hơi lạnh ùa vào cùng một bóng dáng ướt sũng nghiêng ngả: "Tớ là Kaguya – Công chúa vũ trụ đấy!".
Chẳng kịp hỏi han, Iroha đã bị cuốn vào cuộc xâm chiếm ồn ào của cô bạn mới mái tóc ánh bạc. Người vừa bỏ trốn khỏi "cung trăng nhạt nhẽo" này mang theo đống đồ lỉnh kỉnh: bánh kẹo dị dạng, máy móc phát sáng nhấp nháy và lời đề nghị điên rồ: "Lập nhóm ảo thôi!". Kaguya tháo tung tủ quần áo của Iroha, biến chiếc khăn choàng học sinh cô nâng niu thành đạo cụ biểu diễn, rồi tròn mắt thuyết phục: "Chẳng phải cậu run rẩy khi đứng trước đám đông? Vũ trụ Metaverse này là giải pháp hoàn hảo đấy!".
Từ cái ngày Kaguya – Công chúa vũ trụ chiếm giữ căn phòng nhỏ, khung cảnh quen thuộc bỗng ngập tràn tiếng cười vỡ tan. Đóa sen băng trong bình nước văng tung tóe khi họ tập vũ điệu lạ lẫm, màn hình điện thoại Iroha nhức nhối vì thông báo từ Kênh "Princess & Shadow" – nơi nhân vật ảo của họ đang khuấy động hàng ngàn khán giả. Mỗi lần nhìn Kaguya nghiêng người trong bộ váy hologram lấp lánh, đưa tay hô vang "Mặt trăng kia ơi, ta đang thực sự sống này!", tim Iroha thắt lại.
Hắn cũng run, nhưng lần này không phải vì sợ hãi.