Đêm ấy, tiếng lá rụng xào xạc trong khu rừng già âm u như những tiếng thì thầm của những linh hồn đã mất. Cô, một phụ nữ trẻ tên là Mai, run rẩy ôm lấy thân hình gầy guộc, làn da nhợt nhạt vì bệnh tật. Lời bác sĩ còn vang vọng: “Thời gian còn lại… chỉ còn là những tuần trăng.” Trong mắt cô, ánh sáng của hi vọng đã tắt ngấm, chỉ còn lại bóng tối của sự tuyệt vọng. Rồi người ta nói về khu rừng ngoài làng, về một bà lão sống độc lập giữa those cổ thụ. Người ta gọi bà là “mụ phù thủy”, kẻ nắm giữ những loại thuốc cổ xưa mà con người không dám đụng đến. Mai chộp lấy lời đồn đoán ấy như một chiếc phao. Trong đêm tối trước khi bình minh ló dạng, cô bước vào khu rừng, mỗi bước chân là một lần thót tim vì tiếng cú kêu và làn sương lạnh buốt. Tổ ấm của mụ phù thủy là một túp lều cũ kỹ, nhoà trong màn sương đen, quanh nơi treo đầy những thứ kỳ dị: những chiếc lắc xương khô, những bó thảo mộc có mùi tanh, và những quyển sách da người đã héo úa. Mụ nhìn Mai bằng đôi mắt như hai hố đen sâu thẳm, không một chút cảm xúc. “Cô muốn gì?” – giọng nói khô khốc như tiếng cây khô vỡ. Mai quỳ xuống, kể lể nỗi đau, sự sợ hãi, và khát khao một cơ hội, bất kỳ cơ hội nào. Mụ phù thủy cười, một nụ cười không có âm thanh. “Có cách, nhưng không phải bằng thuốc thang tầm thường. Có một Nghi Lễ Mục Rỗng.” Mụ tháo chiếc áo khoác, trên bức tường lều, mụ vẽ bằng máu dơ bẩn một biểu tượng phức tạp, những đường nét uốn lượn như một con rắn đang nuốt chửng chính nó. “Nghi lễ này đòi hỏi một cái giá đắt. Nó không cứu người, nó chỉ đánh đổi. Cô phải trả đi một phần tâm thần, một phần ký ức, để mua một khoảng trống trong cái chết. Một Mục Rỗng – một lỗ trống trong định mệnh – để con đường sống của cô có thể tiếp tục trong một chốc lát. Nhưng từng ấy, cái gì còn sót lại của cô sẽ mãi mãi trống rỗng.” Mai, trong cơn tuyệt vọng, gật đầu. Nghĩa là gì nữa khi cô chẳng còn gì để mất? Nghi lễ bắt đầu trong đêm tối bao trùm. Mụ phù thủy niệm những câu thần chú cổ xưa, âm thanh như tiếng thét gió. Mai cảm thấy cơ thể mình lạnh dần, không phải vì bệnh mà vì một thứ gì đó đang rời khỏi, thác ra từ từ từ trong cô. Cô thấy những ký ức ấu thơ, nụ hôn đầu của mẹ, giọng cười của người yêu cũ… từng món một, như làn khói mỏng, bị hút vào biểu tượng trên tường. Cuối cùng, một loạt những thứ khác: nỗi sợ, sự đau khổ, cả tình yêu – tất cả như bị một bàn tay vô hình vặt mất, để lại một khoảng trống tối tăm, lạnh lẽo trong tâm trí cô. Ánh bình minh ló dạng. Mai tỉnh dậy bên bờ suối gần lều. Cô thở thật sâu, cảm giác sức nặng trong lồng ngực đã biến mất. Bệnh tật dường như rời cô. Cô đứng dậy, mạnh khỏe, tràn đầy sinh lực. Nhưng khi cô nhìn khuôn mặt mình trong dòng suối, nụ cười trên môi cô lạnh lẽo, mắt cô trống rỗng như hai hố sâu. Cô nhớ mình tên là Mai. Cô nhớ mình đã đến đây. Nhưng tất cả những cảm xúc gắn liền với những ký ức ấy – niềm vui, nỗi đau, tình yêu, thù hận – đã bị Nghi Lễ Mục Rỗng cuốn đi. Cô còn sống, nhưng cô chỉ là một cái xác mang danh “Mai”, với một linh hồn đã bị khoét một lỗ toang hoác, chỉ còn lại sự tồn tại trần trụi, lạnh lẽo. Mọi phương thuốc đều phải trả giá. Và cô vừa trả cái giá đắt nhất: chính cái khiến cuộc sống có ý nghĩa. Cô bước về làng, một người sống sót với một tâm hồn Mục Rỗng.